Biết đủ là hạnh phúc. Nhưng thế nào mới là đủ đây?

Biết đủ là hạnh phúc_aq8_DESIGN

Người ta thường nói, BIẾT ĐỦ là HẠNH PHÚC. Nhưng thế nào mới là đủ đây?

Người ta thường nói, BIẾT ĐỦ là HẠNH PHÚC. Nhưng thế nào mới là đủ đây?

Hồi mới ra trường, tôi cũng đi làm công ty như bao người, nhưng chỉ làm một việc, tôi thấy mình bị… dư năng lượng, luôn thèm muốn gánh vác thêm trách nhiệm cho tất bật hơn. Thế là, tôi vẫn đi làm, đồng thời, mở quán cafe. Quán nhỏ, ít chỗ ngồi, thưa vắng, nhất là vào ban trưa, tôi có thời gian trò chuyện và nhớ tên từng vị khách thường xuyên lui tới quán, cả những thói quen của họ nữa. Những buổi tối cuối tuần, tôi bận rộn đứng trong quầy bar pha nước nhưng không quên lắc lư theo các bạn ca sỹ đang hát trên sân khấu. Cuối ngày, tôi nắn nót viết những lời tâm tình lên từng phong bì để gửi cho các bạn trong band. Mỗi ngày trôi qua tương đối giống nhau – bắt đầu từ 8h sáng và kết thúc vào đêm muộn. Tôi không muốn quán đông hơn, sợ làm xáo trộn nhịp điệu bình yên này.

Sau 3 năm, tôi bắt đầu đuối sức. Thứ tôi cảm thấy không đủ nhất chính là… không đủ tiền. Nếu đem công sức bỏ ra và số tiền kiếm được đặt lên bàn cân thì tôi chẳng buồn đọc kết quả. Tôi cần một công việc có đồng lương ra vào ổn định hằng tháng đủ cho những chi tiêu thường nhật, và quan trọng hơn, là đủ, cho những khoản nợ. Được nhận vào công ty lớn một cách dễ dàng, tôi đủng đỉnh sống với tiếng “ting ting” thông báo của ngân hàng mỗi cuối tháng. Tôi dùng đến 40% số tiền lương đó để sống trong một căn nhà tươm tất, thơm tho, có đủ bếp, phòng khách, phòng ngủ, ban công. Với tôi, ở thời điểm đó, cảm giác đủ đầy nhất chính là được trở về căn nhà nhỏ, nấu bữa cơm, và hít thở.

Duy trì sự bình ổn ấy được chừng một năm, trái tim nhắc nhở tôi bước ra ngoài, tìm kiếm một cơ hội mới có thể giữ cho mình cảm giác đắm say với cuộc đời. Vậy là tôi rủ chồng quay video nấu ăn cho tạp chí online. Rồi chúng tôi mở căn tiệm nhỏ bán đồ dùng bếp. Ai cũng hỏi sao tiệm mở cửa cái giờ kỳ cục: từ 11h trưa đến 7h tối. Mọi người nài nỉ chúng tôi hãy mở tiệm sớm hơn, và đóng cửa muộn hơn đi mà, please! Nhưng suốt 6 năm qua, tiệm chúng tôi vẫn cứ kỳ cục như vậy. Một người bạn nói đùa: tiệm này mở cửa từ lúc-ngủ-dậy đến lúc-tới-giờ-đi-chơi. Mà đúng vậy thiệt! Chúng tôi không có nhu cầu phải tiếp đón thêm khách hay bán thêm hàng, kiếm nhiều tiền chi hết. Mở cửa tiệm nhỏ, thỏa mãn cái sự thôi thúc bên trong, được làm điều mình thích, vậy là đủ rồi!

Rất ít người chịu hiểu giùm rằng trước 11h trưa và sau 7h tối, chúng tôi có một cuộc đời cần phải sống. Hồi đó, “chúng tôi” là hai vợ chồng tôi. Còn sau này, “chúng tôi” tính luôn cả mấy bạn nhân viên ở tiệm nữa. Tôi dặn mọi người: sáng cứ ngủ cho đã, hoặc dậy sớm thì đi cafe, đi chợ, nấu cơm ăn, thong thả rồi hẵng đến chỗ làm. Buổi tối, đến 6h45, hãy nói nhỏ với khách, “tiệm sắp đóng cửa bạn nha”, để còn thu dọn, về với gia đình cho kịp bữa cơm, hoặc ở một mình, thì cũng không nhỡ mất suất chiếu phim, hay buổi hẹn hò với crush. Lạ ghê, ngày mười tám – đôi mươi sức trẻ hừng hực, tôi chỉ cảm thấy đủ khi được cống hiến, ôm đồm thật nhiều việc. Ở ngưỡng 30, tôi thấy đủ khi đạt được sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống – vừa làm việc hiệu quả, vừa biết cách hưởng thụ.

Gần đây tôi đọc status của chị Hoàng Oanh (tác giả quyển “Mùa hè đó gió thổi tôi đi”) nói về cuộc sống mới mẻ của chị cùng chồng ở Đan Mạch. Chị kể ở chỗ chị, tầm 3h30 chiều mọi người đều xong việc. “Ai mà ở lại làm sau 4h sẽ bị dè bỉu ghê lắm, kiểu: sao giờ còn chưa về với vợ con? Sắp ly dị hay gì? Giờ này còn ở lại công ty chứng tỏ năng lực kém nên mới không hoàn thành được hết việc trong giờ làm! Riêng chuyện mang việc về nhà làm hoặc làm thêm vào cuối tuần là tuyệt đối cấm kỵ. Sếp nào có nhân viên như vậy họ sẽ đuổi sớm vì cho rằng nhân viên không đủ năng lực và không có trách nhiệm với gia đình, chứ không hề xem đó là một nhân viên chăm chỉ hay mẫn cán gì cả. Ngay cả khách hàng cũng phải tự hiểu là không được “làm phiền” agency sau giờ làm, hoặc cuối tuần, vì như vậy là bất lịch sự”.

Trong bộ phim “Working Mom”, có một nhân vật kia tính tình hâm dở; bất chợt cảm thấy sống trên đời chỉ cần dăm bộ quần áo là đủ nên rao bán nhà, bàn ghế, tủ giường… tất tần tật những ràng buộc vật chất; sau quãng thời gian rày đây mai đó, cô lại cảm thấy cần phải… mua nhà. Bạn bè chúng tôi nè: có người ở thành phố chán bèn bỏ lên núi; có người từ làng quê chuyển đến phố thị; có người sống ở phố mà không khác gì như đang trên núi; có người đang làm chức vụ cao đầu tắt mặt tối bỗng muốn dừng lại tất cả, tìm kiếm an yên qua những hoạt động lành mạnh như yoga, thiền, ăn chay; có người đi trồng rừng; có người theo đổi mô hình kinh doanh sản phẩm organic; có người nghỉ ngơi xong quay lại làm giám đốc chạy dự án rần rần. Nói chung là… trường hợp nào cũng có. Tùy từng giai đoạn, họ hạnh phúc và không hạnh phúc.

Đôi khi tôi tự hỏi “chúng ta được sinh ra trên đời để làm gì?”, và câu trả lời tôi tìm thấy là: “theo đuổi một thứ-gì-đó”. Thứ-gì-đó là thứ gì? Đó là lý tưởng sống của mỗi người, khó mà lý giải cho rành rọt. Là con người, nếu không có thứ-gì-đó để theo đuổi chẳng phải quá chán òm sao? Nên cứ hãy cho phép mình theo đuổi (ít nhất là) một thứ-gì-đó.

Nói vậy, giới hạn của sự đủ xem ra rất vô cùng. Giống như sức ăn của mỗi người sẽ khác nhau. Cùng một lượng thức ăn đó, tôi no, chưa chắc bạn đã no. Nhưng bạn không thể từ chối cảm giác no của chính mình, đúng không? BIẾT ĐỦ chính là BIẾT MÌNH MUỐN GÌ, CẦN GÌ và thỏa mãn được những nhu cầu tối thiểu của bản thân. Những điều chúng ta đạt được cũng như cơm, đem lấp đầy bao tử: no là đủ.

Biết đủ chính là biết chấp nhận rằng, tại mỗi thời điểm, thế giới quan của ta thay đổi, do đó, những nhu cầu cũng khác đi.

Biết đủ, chính là biết cảm thông với lựa chọn của người khác, cũng không áp dụng khái niệm “đủ” của người khác lên mình, bởi bản thân cái-sự-đủ cũng mang tinh thần dịch chuyển theo sự trưởng thành của chúng ta qua năm tháng đó thôi!

nguồn: Nhà có hai người

 

Xem thêm nhiều hơn những bài viết tại đây :

AQ8 Lối sống tối giản

AQ8 DESIGN VIỆT NAM

Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ chúng mình trong suốt thời gian vừa qua. Hi vọng những chia sẻ của chúng mình trên đây phần nào góp nhặt vào đời sống tinh thần của mọi người những gì đẹp đẽ nhất. 

Ở AQ8 chúng mình nói về thiết kế, nói về hiện thực hóa ngôi nhà và lối sống ở trong đó.

Nếu có bất kì thắc mắc gì cần tư vấn, liên hệ với chúng mình theo:

Fanpage :   AQ8 DESIGN VIỆT NAM 

Email: aq8vietnam@gmail.com

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

bit-l-hnh-phc-nhng-th-no-mi-l-y-aq8